Dạo gần đây mình không có mấy cảm giác về việc viết như thời gian trước đây, điều này xuất phát từ lịch làm việc dày đặt với nhiều đầu mục công việc khác nhau. Điều này đặt ra cho bản thân một câu hỏi rằng: “Liệu mình có đang còn tự tư duy như trước đây” hay chỉ đang làm những việc mà bản thân quá quen thuộc.
Nó giống như kiểu, bạn đang bơi trong một dòng nước, nhưng bây giờ thay vì bạn tiếp tục bơi bạn lại lựa chọn rằng thả luôn trôi theo dòng thì có vẻ sẽ tiện lợi và hợp lý hơn. Không chỉ tiết kiệm được sức lực mà bên cạnh đó cũng có thời gian để làm nhiều điều hơn. Chính lý do này mình nghĩ việc mình nên để 30 phút đầu mỗi ngày làm việc là hoàn toàn hợp lý để thiết lập lại một kỷ luật cho bản thân, như một cách kết nối cũng như củng cố, khởi động bộ não như cách mà cơ bắp đang được thực hiện mỗi ngày.
Đây không chỉ là khoản thời gian mình tìm được sự bình yên cho não, cho tâm và cho trí. Trước đây, mình thường viết trên mạng xã hội các nền tảng social phổ biến như facebook, nhưng dần dần mình hiểu một điều là điều đó không mang đến gì, ngoài việc bản thân trở nên ích kỷ hơn, trở nên yêu bản thân thái quá hơn, và chờ đón sự ủng hộ từ người khác nhiều hơn, do đó nó đã vô tình kéo bản thân ra khỏi cái tĩnh lặng của bản thân.
Một khi không còn cái của mình thì đó cũng chính là thời điểm bản thân lãng quên chính mình, lãng quen đi giá trị cốt lõi của bản thân.
Lý Do Mình Ngừng
Một lịch trình làm việc dày đặt liệu có đủ để biện minh cho điều này. Theo mình thì không. Thời gian giống như một quỹ dữ trữ tài chính, hay tài khoản trong ngân hàng của bạn, các bạn chi tiêu, hay cách bạn sử dụng nó ảnh hưởng đến chính con người bạn thông qua hành vi, thông qua thói quen và lối sống của bạn. Bạn viết chậm rãi từ từ, vừa viết vừa thở, vừa viết vừa chiêm nghiệm những điều gì đang diễn ra thì đó chính là thư giãn, chính là thời gian bạn được thư giãn khoảng thời gian bạn có quá nhiều áp lực đối với đời sống.
Do đó, lý do mình ngừng viết cũng chỉ mình quên đi giá trị của việc đang làm, giá trị của những gì đang được mình thực hiện mỗi ngày.
Lựa Chọn Giải Pháp Cho Việc Phát Triển
Phát triển không phải ngắn, nó là một quá trình lâu dài, một hành trình không ngừng, việc đó không chỉ là sự đấu tranh với bản thân. Đó không phải chỉ là việc khóa học nào, quyển sách nào hay đặt mục tiêu gì, kế hoạch hành động này nọ quá nhiều. Phát triển là sự tự đào sâu vào bản thân, tự hiểu về bản thân. Từ sự tự nhận thức rõ về bản thân đến hiểu được con đường phát triển của cá nhân và đóng góp của bản thân đối với lịch sử phát triển của nhân loại và nhiều hơn. Thế nhưng đừng nghĩ về những điều quá to lớn, hãy làm những điều mà bạn thân được gọi mời.
Trong giáo trình về Quản trị nguồn Nhân lực đoạn nói về hưu trí, tác giả cũng đã nhắc đến việc nghỉ hưu không chỉ là thời gian bạn được làm những điều tuyệt vời bên ngoài những điều mà bạn được làm hằng ngày với công việc hiện tại. Thế nhưng bạn không thể bắt đầu từ điều không có gì, mà bạn phải nuôi dưỡng nó từ giai đoạn bạn đang ngồi trên ghế nhà trường, trên ghế chỗ làm việc và tất cả mọi người trong cuộc sống của bạn.
Điều đó không chỉ giúp bạn đi xa hơn mà còn khiến bạn đạt được những ước mơ to lớn hơn những điều tuyệt vời hơn là những điều bình thường, hằng ngày bạn vẫn làm.
Mình tự hào vì mình đã làm được điều này, xây dựng một cái gì đó của riêng mình và niềm tin đó đang và sẽ khiến mình cảm thấy mỗi ngày trôi qua thật sự đáng sống, đáng để phấn đầu, kéo bản thân ra khỏi những điều quá đỗi bình thường và nuôi dưỡng trong bản thân một khao khát học hỏi, tìm kiếm và tìm hiểu về những kiến thức. Một tinh thần mưu cầu tri thức đích thực. Khi bạn nhận thấy điều đó, bạn đã phát triển, bạn đã thấy được con đường của bản thân đang đi rồi đấy.
Dành Thời Gian Viết Mỗi Ngày
Viết không phải là một động từ, hơn thế nữa, viết chính là sự tự đối thoại, tự làm sáng tỏ những điều còn chưa biết. Các tế bào não của bạn sẽ làm gì khi bạn viết. Điều ấy hãy để các nhà thần kinh, nhà sinh học con người giải quyết. Thế nhưng dưới gốc độ cá nhân thì việc viết với bản thân mình chính là thời gian được sống, được làm việc được trải nghiệm và đối thoại trực tiếp với chính bản thân mình. Nó, việc viết mỗi ngày giống như đang cải thiện “cơ bắp” não bộ một cách nhanh chóng và mang lại cho bản thân một niềm yêu thích thoải mái cho hoạt động hằng ngày vậy. Do vậy hãy dành thời gian viết mỗi ngày nếu bạn cảm thấy nó thực sự có giá trị. Lợi ích sẽ không thấy rõ nhưng nó sẽ phát triển, một điều gì đó trong bạn, một điều gì đó sẽ nở hoa và quả sẽ là điều không hề bất ngờ đến với bạn.
Thời Gian Có Phải Yếu Tố Quan Trọng
Dĩ nhiên khó đo đếm được, những cảm xúc những suy nghĩ những tư duy mới. Nó không phải là cái có thể định lượng như cách bạn chấm công ra và công vào. Nếu bạn đặt ra cho bản thân mình một hệ thống quá cứng nhắc thì nó làm bạn căng thẳng. Hãy chi lịch như thể bạn đang sắp một mảnh ghép của một hệ thống rộng hơn.
Nào giờ thì điều nào quan trọng, cái bạn viết, cái bạn được viết hay thời gian bạn yêu cầu để được viết nhỉ. Tùy bạn, nhưng hãy bắt đầu từ điều mà nó làm bạn cảm thấy thõa mãn, thích thú và tiếp tục, nhưng đủ thử thách để bạn mong muốn được chinh phục bạn nhé. Bạn hãy luyện tập cho não như cách luyện tập đối với cơ bắp.
Kết Luận
Yêu thương bản thân không chỉ là cách bạn tiếp nhận thức ăn, mà còn cách bạn tiếp nhận thông tin gì và hành động thế nào. Điều này hẳn chưa ai nói gì với bạn. Nhưng cách bạn tiêu thụ nội dung và hành vi mỗi ngày cũng góp phần vào sức khỏe tinh thần của bạn (dĩ nhiên lần tới mình sẽ cố tìm để chứng minh cho bạn điều này). Còn giờ hãy thư giãn tĩnh lặng và viết nhiều hơn bạn nhé. Cơ thể bạn do bạn quyết định và trí não của bạn cũng vậy. Nếu bạn thấy blog của mình mang lại ý lợi gì cho bạn hãy để lại bình luận bên dưới nhé.
Trương Công Lĩnh | 11/04/2026 | Email: conglinhtruong90@gmail.com | Phone: 0905.466.050
Nhận xét
Đăng nhận xét